Nuối tiếc
Tuesday, October 16, 2012
Một tình yêu mà khi tình yêu đó đã cất cánh bay đi, nếu nó không để lại một ý niệm êm đẹp nào, thì ta có gì để nuối tiếc hay không? Còn nếu như ta đã không còn gì để nuối tiếc, thì có bảo đó là tình yêu hay không?
Nuối tiếc là cảm giác khi ta mất đi niềm tin hy vọng trong tình yêu. Một cảm giác mà ai trong chúng ta cũng đều có khi bị mất đi một cái gì đẹp đẽ nhất trong đời.
Còn gì nữa đâu mà bảo nhau đợi chờ.
Tình em vút sâu cho đến muôn đời sau.
Còn gì nữa đâu, mà khuyên nhau hẹn hò.
Tình yêu vó câu, một bước trăm ngàn sầu.
Còn gì nữa đâu, còn gì nữa đâu.
Tình yêu đắm sâu, đau đớn khi rời nhau.
Một người bước mau, người quay đi nghẹn ngào.
Chờ em hút sâu, anh trở lại với sầu.
Trôi qua bao lâu vẫn đen mờ bầu trời.
Anh đi bơ vơ nhớ thương về một người.
Ngày xưa ngày đó, ngày xanh lên khung trời.
Giờ còn nữa đâu, tình qua quá mau.
Ngày còn có nhau, đã bảo... không bền đâu.
Lời chưa dứt câu, thì quay lưng giận hờn.
Giờ anh ở đâu? em đi về bến nào?
Mùa đông không anh lạnh vô cùng, con dốc như dài thêm theo nỗi nhớ. Anh từng bảo em mong manh dễ vỡ như pha lê cho nên lúc nào nơi cuối con dốc ấy cũng có anh đứng đợi. Anh bảo anh sẽ là tấm nệm mềm nâng em mỗi khi em vấp ngã. Nhưng rồi anh rời xa em không ai nâng bước em nữa, bàn tay em không ai nắm và kéo dậy khi em té đau. Em phải một mình đi qua những con dốc, nhưng sao, con dốc cuộc đời em không thể bước qua...
Còn gì nữa đâu, còn gì nữa đâu...
Giờ anh ở đâu? em đi về bến nào?
Nuối tiếc là cảm giác khi ta mất đi niềm tin hy vọng trong tình yêu. Một cảm giác mà ai trong chúng ta cũng đều có khi bị mất đi một cái gì đẹp đẽ nhất trong đời.
Còn gì nữa đâu mà bảo nhau đợi chờ.
Tình em vút sâu cho đến muôn đời sau.
Còn gì nữa đâu, mà khuyên nhau hẹn hò.
Tình yêu vó câu, một bước trăm ngàn sầu.
Còn gì nữa đâu, còn gì nữa đâu.
Tình yêu đắm sâu, đau đớn khi rời nhau.
Một người bước mau, người quay đi nghẹn ngào.
Chờ em hút sâu, anh trở lại với sầu.
Còn gì nữa đâu, còn gì nữa đâu. Tình yêu đắm sâu, đau đớn khi rời nhau. Một người bước mau, người quay đi nghẹn ngào. Chờ em hút sâu, anh trở lại với sầu. Chỉ còn mình tôi với bóng đêm, cảm giác thật trống vắng..! Không là của nhau thì cho nhau lối đi riêng là đúng không nhỉ, dù rằng trái tim vẫn luôn hướng về nhau, hoài niệm về một dĩ vãng đã xa. Sao tình yêu lại mang cho con người nhiều đau khổ như vậy? Khi chưa yêu ta thường tự hỏi tình yêu là gì, sao người ta không thể sống nếu thiếu tình yêu, ta mơ mình sẽ có một tình yêu đẹp, màu hồng và thật lung linh! Vẽ cho mình biết bao thứ thật đẹp mơ về những điều xa vời và có lẽ khó có thể có ở thực tế! Rồi thuở ban đầu, tình yêu đến, ta đắm chìm trong cảm giác ngây ngất của tình yêu, sự quan tâm, những lời nói ngọt ngào, những cử chỉ yêu thương, dường như ta yêu một cách mù quáng và không còn nhìn thấy gì nữa.
Không mối tình nào mà không có sóng gió, ai không kiên định, không vượt qua được những thử thách của tình yêu thì tình yêu sẽ vỡ vụn. Tình yêu tan nát, mọi thứ trở nên tồi tệ, nhận ra tình yêu không đẹp như mơ, thất vọng tràn trề, niềm tin bị đánh rơi và ta cũng rơi xuống theo vòng xoáy ấy...Bao giờ thì ta lại có niềm tin, tin vào tình yêu cao thượng...Mà ta tự dằn vặt mình, đau khổ, sống mãi với quá khứ, oán trách chính mình hay lại oán trách số phận...Gặp nhau làm gì để rồi chia xa, thử hỏi ai còn dám tin ai, yêu ai nữa...
Hôm em lên xe thế gian buồn dịu vợi.Trôi qua bao lâu vẫn đen mờ bầu trời.
Anh đi bơ vơ nhớ thương về một người.
Ngày xưa ngày đó, ngày xanh lên khung trời.
Giờ còn nữa đâu, tình qua quá mau.
Ngày còn có nhau, đã bảo... không bền đâu.
Lời chưa dứt câu, thì quay lưng giận hờn.
Giờ anh ở đâu? em đi về bến nào?
Sao không nhìn theo một hướng khác, vì ta không hợp nhau nên hãy giải thoát cho nhau, đó có phải cách tốt không! Đã không cho nhau hạnh phúc được thì ràng buộc nhau làm gì, để nhận lấy những ngày đau khổ? Hãy mỉm cười và chúc phúc cho nhau thật lòng! Nén lòng mình xuống không cho nỗi đau kia ngoi lên, để nỗi đau dần vơi đi, ta sẽ không sao, cứ nghĩ như thế sẽ cảm thấy nhẹ nhàng hơn!
Đứng dậy, tìm lại những gì đã mất, đừng để tiếp tục mất nhiều hơn nữa. Hãy thật lòng chúc phúc cho nhau, mong người ấy hạnh phúc để lòng mình thanh thản! Chỉ còn một mình em thui thủi đi về, tự nhiên em thấy con đường về nhà sao xa quá, bước chân sao nặng quá. Nhiều đêm thức để làm việc em tự hỏi vì sao ta mất nhau? Và tự mình tìm trong muôn ngàn lý do, nhưng cuối cùng cũng không thể hiểu nổi do đâu anh rời bỏ em, vì sao em mất anh?
Mùa đông không anh lạnh vô cùng, con dốc như dài thêm theo nỗi nhớ. Anh từng bảo em mong manh dễ vỡ như pha lê cho nên lúc nào nơi cuối con dốc ấy cũng có anh đứng đợi. Anh bảo anh sẽ là tấm nệm mềm nâng em mỗi khi em vấp ngã. Nhưng rồi anh rời xa em không ai nâng bước em nữa, bàn tay em không ai nắm và kéo dậy khi em té đau. Em phải một mình đi qua những con dốc, nhưng sao, con dốc cuộc đời em không thể bước qua...
Còn gì nữa đâu, còn gì nữa đâu...
Giờ anh ở đâu? em đi về bến nào?
Nguồn từ NET
Xem Thêm:
>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>
Bài liên quan
Home


