Home
» Đi qua những mùa đông
» di qua nhung ngay mua dong
» mua dong buon
» mua dong dang quay ve
» mua dong lanh leo
» mua dong yeu yeu
» nhat ky mua dong
» Đi qua những mùa đông P1
Đi qua những mùa đông P1
Saturday, December 8, 2012

Tôi kéo rèm nhìn qua ô cửa sổ nhỏ xíu hướng về khu công viên rộng mênh mông của ký túc. Tuyết đang rơi, năm nay tuyết rơi sớm hơn mọi năm, tôi còn nhớ Giáng Sinh năm ngoái trời ấm tới năm độ. Năm đó ai cũng than phiền Giáng Sinh buồn quá vì cả mùa đông tuyết chỉ rơi vào mỗi mấy ngày cuối tháng giêng.
Tôi đã rời xa nơi mình sinh ra và lớn lên trọn vẹn bốn năm rồi, nói cách khác tôi đã làm quen với miền đất lạ lẫm xa xôi, đông dài xuân ngắn này được bốn cái tháng mười hai, bốn mùa Giáng Sinh.. Đó là ngày tôi chia tay với những gì tôi đã tạo dựng cho mình, chia tay với gia đình những người đã gắn bó, chia sẻ, nâng đỡ tôi khi còn non nớt.
Mẹ cầm tay tôi khóc nức nở như thể tôi bà sẽ không bao giờ còn được gặp lại tôi nữa, hai bà cô cũng nức nở theo. Bố mắng, để cho con nó đi cho thoải mái, bố chỉ dặn dò „Khi con sang đó nhớ học hành cho cẩn thận, tự lo sức khoẻ vì bố mẹ không ở bên“. Tôi biết rằng trong lòng bố cũng rất buồn.
Một quyển nhật ký, một cuốn từ điển và mấy cuốn tiểu thuyết trong vali, đó là tất cả những gì tôi gói ghém trong hành trang của mình để bay về một nơi xa xôi, một nơi mà có thể tôi sẽ trở thành một tôi khác
Tôi biết rằng người Việt Nam hay đa sầu đa cảm nên không dễ dàng gì khi phải chấp nhận một cuộc sống hoàn toàn mới mẻ. Người ta nhớ, người ta day dứt, người ta khắc khoải về những gì đã qua trong quá khứ, chỉ nói đến trong một ngôi làng nhỏ thôi chưa nói gì đến một tâm hồn lưu lạc nơi phương trời thăm thẳm xa xôi nên khi xa rồi người ta càng thấy khắc khoải hơn.
Tôi nhớ lắm tháng mười hai đầu tiên của mình, đọng lại trong tâm trí tôi là cái rét run người, tôi co ro trong mấy cái áo khoác thêm một vòng tay mà vẫn không đủ ấm. Buổi sáng đánh thức tôi bằng tiếng chim quạ inh tai, chúng cãi nhau ỏm tỏi trên các ngọn cây, chúng kêu gào la ó, lúc đầu tôi không thích, thậm chí rất ghét nhưng lâu dần thành quen.
Mùa đông làm cảnh vật mất hết sức sống vì lạnh giá, tiếng chim quạ càng làm chúng đìu hiu hơn. Người bạn đầu tiên chào đón tôi vào buổi sáng lạnh lẽo mù sương hôm ấy là chú mèo Fridolin nhà hàng xóm, nó dụi dụi cái đầu mềm mại vào lòng bàn tay tôi như an ủi và chia sẻ, nó muốn nói rằng „Đừng buồn nhé, có tôi làm bạn đây mà“.
Để cảm ơn sự chào đón dễ thương ấy tôi đem đặt vào đĩa của Fridolin một khúc xúc xích, từ đó trở đi Fridolin và tôi chính thức trở thành bạn bè thân thiết. Ngoài Fridolin tôi còn có hai chú sóc con trên cây thông trước cửa sổ, tôi thích thú ngắm nhìn chúng leo trèo nhảy nhót trên cây, thấy tôi chúng dừng lại đôi chút ngắm nghía rồi chạy mất. Tháng mười hai đầu tiên của tôi ở đây được chim quạ, mèo và sóc chào đón như vậy đấy.
Trong trường tôi ngoài sinh viên nước sở tại còn có rất nhiều sinh viên đến từ các nước khác nhau, châu Âu, châu Á, châu Phi. Cùng cảnh xa nhà nên đồng cảnh tương thân, mỗi lần lễ Tết hay Giáng Sinh chúng tôi ngồi tụ tập trong phòng khách ký túc, hò hét ăn uống chán rồi lại ôm nhau khóc tu tu vì nhớ nhà. Ký túc xá ở đây mỗi sinh viên được một phòng nhỏ, khoảng chứng 4 m², tuy không rộng nhưng cũng không phải chung chạ với ai nên ai có khoảng riêng tư của người ấy.
Sau một năm học tiếng, tôi có chút vốn liếng lận lưng đủ để giao tiếp tôi bắt đầu tìm kiếm việc làm thêm vì thương bố mẹ còng lưng hàng tháng phải gửi tiền sang, vả lại số tiền bố mẹ gửi sang cũng không đủ cho tôi chi phí với cuộc sống đắt đỏ tại đây. Tôi tìm được một chân bán vé tại một rạp xem phim trong thành phố, cũng lại vào tháng 12. Tháng 12 năm thứ hai tôi xa nhà.
Sau mỗi khi tan ca tôi co ro khoác áo ra về, nhìn qua cửa sổ thấy các gia đình người Đức quây quần bên ánh nến bập bùng, cây thông Giáng Sinh được trang trí sặc sỡ, các bé hồ hởi trước những hộp quà mà thấy mình lẻ loi như một vì sao đi lạc. Cảm giác cô đơn đánh bạt cái lạnh đang thấm sâu vào từng cơ quan thần kinh.
Về đến nhà, tự làm cho mình một cốc cacao nóng, đặt bình nước nóng bằng cao su dưới chân để chân khỏi giá, từ khi xa nhà tôi bắt biết tự lo cho sức khoẻ của bản thân mình. Bố nói đúng, không tự lo thì ai lo cho mình, sống xa nhà rèn luyện cho tôi tính tự lập. Mở máy tính check mail đọc vội dòng tin của đứa bạn thân „Phong vừa gửi thiệp mời đám cưới, mày về đi dự“.
Tôi mỉm cười một mình, thì ra đó là lý do tại sao những email của Phong dành cho tôi ngày càng thưa và nhạt nhẽo dần. Thì thôi, tôi không thể bắt anh sống trong cô đơn, bắt anh chờ đợi tôi trong những năm dài đằng đẵng, nếu vậy thì tôi ích kỷ quá.
Yêu người ta nghĩa là mong người ta hạnh phúc, nhưng sao mắt tôi lại cay thế này. Tôi đổ cốc cacao vào toillet, lôi chai Vodka cậu bạn Nga mới cho hôm qua ra uống, được hai ba chén thì tôi ngủ chẳng biết trời đất gì nữa.
Chỉ thấy trong giấc mơ đầy những tuyết, trong làn tuyết ấy Phong cúi xuống hôn tôi, nóng bỏng. Giật mình tỉnh giấc thấy Đông Yến, cô bạn người Trung Quốc đang đắp một cái khăn nóng lên trán mình, Đông Yến hỏi:
- Hà làm Đông Yến lo quá, người lạnh toát, gọi mãi không tỉnh, tưởng đi luôn rồi.
- Cám ơn Đông Yến, đêm qua tớ đi làm về muộn quá, trời lạnh nên chắc bị cảm rồi.
Tôi cố gắng gượng dậy nhưng tác dụng của ba ly vodka vẫn còn, nó vật tôi ngồi bệt xuống giường, tiện đà tôi ôm chầm lấy Đông Yến mà khóc.
- Đông Yến ơi, tớ nhớ nhà quá, hu hu hu.
Đông Yến ôm tôi vào lòng, an ủi tôi bằng một thứ tiếng Tàu xủng xẻng vì cô mới sang nên tiếng Đức vẫn chưa được khá lắm.
Theo: tamtay.vn
Bài liên quan