Home
» dem dong lanh leo
» ky mien dem mua dong
» ky mien mua dong
» ky uc ve mot mua dong
» Ký ức về một mùa đông
» ky uc ve mua dong
» mot chieu mua dong
» mua dong thuong nho
» Ký ức về một mùa đông
Ký ức về một mùa đông
Sunday, December 9, 2012
lukhachdem - Buổi sáng mùa đông năm ấy, như thường lệ nó thả trâu ra đồng trong cái rét đậm của vùng quê nghèo.
Nó nhìn đàn trâu đang yên bình gặm cỏ trong những tia nắng mai yếu ớt. Con nghé thân yêu do nó chăn dắt thỉnh thoảng nghịch ngợm nhảy lồng lên đuổi theo mấy con chim sáo thân thiện đang liến thoắng nhảy nhót trên đồng cỏ hoặc bay la đà tìm mồi. Bỗng có tiếng của chị Ba gọi nó từ xa:
- Nam ơi về ngoại biểu.
Nó không hiểu việc gì đang xảy ra. Chị Ba sao lại có mặt ở đây, vào giờ này? Không phải chị đang ở với cô Năm trên Sài Gòn sao? Nó mường tượng một biến cố nào đó sắp xảy ra trong đời nó một lần nữa. Sau khi giao con nghé lại cho cậu Mười Sơn, nó theo chị về nhà ngoại. Tại đây nó thấy anh Hai đang trao đổi việc gì đó với ông ngoại. Ông ngoại bảo nó:
- Cháu chuẩn bị đồ đạc rồi theo anh chị về nhà có việc cần.
Vài bộ đồ được chị ba xếp hộ và gói vào một tờ nhật trình. Cả tài sản của nó chỉ vẻn vẹn có vậy. Đó cũng là hành trang nó mang theo trong ngày mẹ gửi nó về sống với gia đình bên ngoại … Vài tháng sau ngày ba mất, mẹ không kham nổi đàn con nheo nhóc sáu đứa nên đã gửi anh Hai và chị Ba lên Sài Gòn sống nhờ vào gia đình cô Năm và chú Bảy.
Nó được ngoại nhận về nuôi. Ba em nhỏ còn lại sống với mẹ. Nhà ngoại cách nhà nó một cánh đồng. Ở quê ngoại vẫn còn có thể nhìn thấy ngọn cây chiêm biên cổ thụ nằm trong vuông đất nhà nó. Chiều nào, sau giờ chăn trâu hoặc giờ học, nó cũng nhìn về ngọn cây chiêm biên cao chót vót mà nhớ mẹ, nhớ em!
Nó dần thích nghi với cuộc sống mới ở đại gia đình nhà ngoại, với con cậu, con dì cùng trang lứa. Và đặc biệt là dần quen với con nghé ọ được ngoại giao chăn giữ sau những buổi học ở trường. Con nghé vừa mới xỏ vàm chưa thuần thục nên có hôm nó bị con nghé hất tung xuống bờ ruộng làm trật khớp cánh tay trái. Phải mất ba tuần bó thuốc rượu cánh tay nó mới bình phục.
Nó chào tạm biệt ông bà ngoại, tạm biệt vườn sơ ri sai quả, tạm biệt những giồng khoai mỡ sắp đến ngày thu hoạch. Tạm biệt những con nhái bầu thả mình trên mặt nước trong ruộng lúa mới cấy, nhả bong bóng tròn vo, trắng hếu rồi cất tiếng kêu kèn kẹt mỗi khi chiều về ... Giã biệt ấp Gò Táo nồng cay khói rơm con cúi un muỗi cho trâu mỗi khi màn đêm buông xuống. Chỉ tiếc là nó không chào được chú nghé con thân yêu!
Chú nghé đã cùng nó dầm mưa đội nắng trên đồng cỏ lắm chông mìn sau bờ rào ấp chiến lược. Nó muốn ôm cổ và vuốt ve người bạn "nghé ọ" của nó lần cuối nhưng không còn kịp nữa rồi!
Ra khỏi nhà ngoại, anh Hai, chị Ba mới nói thật:
- Hôm nay em về nhà mình rồi ngày mai theo anh chị lên Sài Gòn ở với chú Bảy để tiếp tục việc học.
Nó nghe tin mà chết lặng! Sài Gòn với nó là một góc trời phương Bắc, xa lắc xa lơ … nơi có vầng sáng về đêm mà mẹ thường bảo đó là do ánh sáng của đèn điện hắt lên trời. Sài Gòn sướng lắm! Không có những cuộc giao tranh, bom đạn.
Đêm được ngủ trên gác cao chứ không phải ngủ dưới hầm trú ẩn như ở quê mình ... Nhưng với nó, Sài Gòn sẽ không có mẹ! Hạnh phúc, niềm vui, sung sướng đâu dành cho những đứa trẻ mồ côi? Ở với ngoại mỗi khi nhớ nhà còn có ngọn cây chiêm biên để nhìn hoặc có thể băng đồng về thăm mẹ và em trong chốc lát. Còn ở Sài Gòn?! …
Nó lầm lũi bước theo anh chị. Con đường quen thuộc mỗi ngày trở nên dài thăm thẳm và chông chênh, vô định. Bất giác nó rùng mình vì một cơn gió mùa đông vừa thổi qua. Biến cố từ đâu như một tấm màn đen tàn nhẫn chụp lên cuộc đời của một thằng bé vừa tròn tám tuổi?!
Nó biết mùa đông năm nay sẽ càng lạnh lẽo!
Theo: blog.yahoo.com
EM KHÔNG XINH Ư AI BẢO THẾ CLICK VÀO!
Bài liên quan