Home
» da tung yeu mot nguoi
» gio dong
» ky mien mot tinh yeu
» lukh
» lukhachdem
» mot tinh yeu buon
» mua dong
» Tháng 12 cho người con trai em đã từng yêu nhất
» Tháng 12 cho người con trai em đã từng yêu nhất...
Tháng 12 cho người con trai em đã từng yêu nhất...
lukhachdem - Xin chia sẻ cùng Blog Việt cảm xúc trong một ngày gió mùa trở lại...
"Gió mùa lại về. Chẳng phải mùa thu nên chẳng hương hoa sữa. Gió mùa đông không còn trong trẻo như câu hát Tháng Tư độ nào, cũng chẳng dịu dàng như tháng Mười ai đặt bên cửa sổ. Gió mùa đông khiến Người ta se lòng, trầm lắng và nghĩ suy nhiều hơn.
Thế rồi Người ta nhớ, nhớ mình là con gái. Và phía sau một cô gái là gì bạn biết không? Phía sau một cô gái là những nỗi nhớ xếp thành dãy…
Mỗi độ gió về Người ta lại khe khẽ đọc câu thơ tự viết, qua mấy mùa mà vẫn chẳng đổi thay”
“Gió về ngang cửa sổ chưa anh
Ban công này em đứng đây ngóng đợi
Nơi xa nào người đưa tay hứng tới?
Bàn tay nào tự ủ ấm bàn tay?”
Rồi Người ta sẽ lại nghe “Đêm nằm mơ phố”, sẽ lại vu vơ “Tay em lạnh mùa đông”, sẽ lại mong “đêm xin bình yên nhé” và có giây phút lại “mơ như mình quên hết. quên đi tình yêu quá vô cùng”…
Mùa đông ơi xin nhớ cho rằng: Người ta chỉ là một cô gái! Một cô gái đã đủ lớn để …mong bé lại như ngày hôm qua…"
07.12.10
P/S: Một cánh cửa khép là cánh cửa chờ đc mở. Cám ơn bạn đã hiểu "đừng ai đọc những gì tôi viết" có nghĩa là "xin hãy đọc tôi, và hiểu (dù là theo cách của bạn)" bởi vì "một bàn tay đưa ra luôn chứa nỗi khát khao đc nắm một bàn tay khác”.
Gửi từ email Thùy Lành
* Ai sẽ là người tiếp theo cõng em?
Hôm nay đi trên đường tình cờ em nhìn thấy một cụ già cõng vợ trên đường. Hai cụ chắc phải hơn 70, người vợ bị đau chân và người chồng cứ từ từ cõng vợ trên đường như thế, không vội vã… Nhịp sống hối hả không làm họ thôi quan tâm đến nhau, thôi dành cho nhau những cử chỉ dịu dàng. Trông họ thật hạnh phúc, em biết…đúng là tình yêu thì không có tuổi anh ạ. Và hình ảnh đó tự nhiên làm em nhớ đến anh….
Em nhớ …vì cõng là việc mà em rất thích được người khác làm cho mình, nhất là người yêu. Anh nhớ không? Anh đã cõng em tất cả bao nhiêu lần?
Em rất thích được cõng vì khi ấy em được tựa vào vai người khác, vừa trò chuyện vừa đón gió, vừa nhìn trời nhìn mây… cảm giác thật bay bổng… như là em được bay vậy. Và có khi đến chết, em cũng muốn được chết trên vai người khác, lúc ấy em sẽ chỉ như chìm vào giấc ngủ say mãi mà không hề đau đớn.
Anh cõng em những lúc chúng ta bình yên nhất, cả những lúc nắng, lúc mưa hay lúc giận hờn…đường Hàn Quốc lúc ấy sao cứ dài mãi…đếm từng bước chân anh.
Em nhớ một lần em đã được anh cõng hơn 2 tiếng đi trên con đường này… và em cũng nhớ vào cái ngày định mệnh em đưa ra một quyết định táo bạo nhất em cũng được cõng đi trên con đường ấy… Anh nói rằng anh tôn trọng quyết định của em nhưng hãy để anh cõng em thêm một lần nữa… việc mà bấy lâu nay em vẫn muốn anh làm…
Khi chúng ta vẫn còn ở bên nhau em nghĩ rằng…
![]()
…em đủ tự tin để làm cho người yêu mình hạnh phúc
…đủ tình yêu cho anh thấy anh được yêu như thế nào?
…đủ quan tâm để anh được chia sẻ
…đủ nghị lực để động viên anh cố gắng trên con đường học hành cần khổ luyện mà anh đã chọn
…đủ mạnh mẽ để cùng anh giải quyết những khó khăn
Nhưng…thời gian cuối em đã suy nghĩ rất nhiều. Em của ngày xa anh đã nhận ra rằng tất cả những điều đó đều chưa đủ…
Em chưa đủ rộng lượng để chấp nhận với anh của ngày hôm nay khi càng ngày hai môi trường của chúng ta càng khác nhau rõ rệt, hoàn cảnh khiến anh tệ hơn. Em cũng thấy em chưa đủ sức mạnh để kéo anh trở về là anh của ngày trước, tình yêu của anh thì không thay đổi nhưng con người anh thì đã thay đổi rồi…
Quyết định của em có ích kỷ quá không?
Đã hơn 4 tháng kể từ ngày đó, nhưng cuộc đời thật trớ trêu… ngày em nghĩ mình đã thoải mái để bắt đầu một mối quan hệ mới thì chúng ta bất chợt gặp nhau trên đường. Anh lúc đấy nhìn em cười thật tươi, còn em thì cứ nhìn xem không biết có phải anh không nhỉ, đến khi anh cười thì em biết là mình đã đúng…
Sau đó lại chat với nhau, anh bảo sao mình không quay lại, anh sẽ cố thay đổi ? Em nghĩ và đã quyết định thế. Chúng ta cứ đi tiếp mà không nên quay lại, để cứ giữ mãi những kỉ niệm đẹp chứ không phải là càng tăng thêm những kỉ niệm buồn… chúng ta dừng lại ở đây thôi anh nhé!
Bản nhạc mà anh đánh cho em vào ngày sinh nhật luôn là bản nhạc mà em thích nhất: Bản tình ca mùa đông
Cảm ơn Ex …
Em tự hỏi: Ai sẽ là người tiếp theo cõng em đây?
Theo: blogeradio