Vì cuộc sống này thực sự quá tươi đẹp
Saturday, January 19, 2013

Điểm danh qua cũng thiếu vài đứa bạn nhưng những đứa thân thiết với tôi đều đủ cả. Nào! Bắt đầu khởi hành thôi!
Lần đầu tiên đi Vũng Tàu, tôi có vẻ hồi hộp hơn mọi khi. Tôi ngồi tưởng tượng ra bao nhiêu cảnh ở Vũng Tàu. Chợt, tiếng nói của nhỏ bạn thân-Hà làm tôi giật mình:
- Tụi bay ơi, hôm nay có một điều bất ngờ cho lớp mình đấy. Tụi bay sẽ không đoán ra đâu.
Câu nói đó làm tôi tò mò, chuyện gì thế nhỉ???
Bao nhiêu đứa xúm lại hỏi vì tò mò là tính của học sinh mà.
Nhưng nó nhất quyết không chịu nói và bắt tụi tôi phải chờ.
Đến rồi, bãi biển Vũng Tàu xinh đẹp. Chúng tôi chuẩn bị đồ đạc mà chẳng mấy chốc trời đã tối. Chúng tôi đốt lửa cắm trại ngoài bãi biển, Vui lắm! Tôi chưa bao giờ vui như vậy.
Đột nhiên Hà đứng lên, mạnh bạo:
- Xin thông báo với mọi người, hoàng tử An Huy nhà ta hôm nay quyết định tỏ tình với một nữ tiểu thư xinh đẹp trong lớp ta. Trên tay bạn ấy đã cầm bó hoa. Chỉ vài giây nữa chúng ta sẽ biết ai là cô tiểu thư xinh đẹp nào
- Năm, bốn, ba, hai một… những tiếng đếm của lớp tôi mỗi lúc một to theo bước chân của An Huy.
Cuối cùng, cậu dừng lại ở nơi tôi, có lẽ cô tiểu thư là Trang – đứa ngồi cạnh tôi từ nãy đến giờ. Cũng dễ hiểu, vì Trang là cô gái hoàn hảo
Nhưng, tôi giật mình bởi câu nói nhẹ nhàng của cậu :
- Quỳnh Phương! Làm bạn gái tớ nhé, được không?
Tên tôi sao, sao lại là tên tôi, là Minh Trang cơ mà. Tôi run bắn, nhè nhẹ từng từ:
- Cậu có nhầm không? Tớ là Quỳnh Phương đấy, không phải Minh Trang đâu. Đừng đùa
- Tớ không đùa đâu, tớ thích cậu! Quỳnh Phương à!
Câu nói nhẹ nhàng và phong thái lịch lãm của cậu đã cuốn hút tôi. Tôi chẳng nhớ mình đã nói những gì. An Huy là chàng trai lãng tử bao nhiêu cô bạn theo đuổi. An Huy là cây toán của lớp, bao nhiêu bạn ngưỡng mộ. Sao bạn ấy lại thích tôi – một đứa con gái quá bình thường……
Tình yêu đến với tôi như vậy. Cậu ấy đã cướp đi tình yêu đầu tiêng, trong sáng của tôi mất rồi….Thấm thoát đã được hai năm, hai năm tôi sống trong tình yêu nhẹ nhàng, lãng mạn của An Huy.
Mỗi buổi sáng, tôi không quên xem tin nhắn đánh thức tôi của An Huy . Mỗi ngày là một cung bậc cảm xúc khác nhau nhưng luôn mang đến cho tôi một cảm giác ấm áp.
Mỗi tuần là một món quà nhỏ An Huy gửi tặng tôi để động viên tôi gắng học hành.
Mỗi dịp lễ, tết là một bó hoa hồng đỏ tươi thắm cho tình yêu nhẹ nhàng giữa tôi và An Huy.
Lễ Valentine này không biết cậu ấy sẽ tặng tôi cái gì nữa, tôi hồi hộp xé lịch từng ngày cho mau đến valentine. Rồi, ngày đó cũng đến, tôi diện bộ váy trắng thiên thần đến quán cà phê Bông, An Huy đang ngồi kia, chiếc bàn gần dây thường xuân quen thuộc.
Tôi đến gần, chỉ thấy gương mặt An Huy buồn buồn:
- Chuyện gì đã xảy ra vậy cậu.- tôi lo lắng hỏi
- Quỳnh Phương! Tớ nghĩ bọn mình nên chia tay nhau, tớ với cậu thực sự không hợp. Tớ đã suy nghĩ rất nhiều rồi. Tớ cũng đã yêu người khác, cậu cũng nhớ cô ấy mà- An Huy lạnh lùng
Tôi chết lặng đi khi nghe câu nói ấy của An Huy. Tại sao? Tôi với cậu chưa từng cãi nhau, chưa từng mất niềm tin ở nhau, sao lại vậy?
Không nói gì thêm được nữa, tôi đứng ngay dậy và chạy thật nhanh ra ngoài, tôi không muốn kẻ phụ tình kia nhìn thấy nước mắt của tôi.
Từ đó, tôi không gặp lại An Huy nữa. Đã 2 tháng rồi, 2 tháng tôi sống trong cảnh nước mắt đầm đìa và không hiểu lí do vì sao An Huy chia tay tôi nhưng tôi không hỏi cậu ấy, tôi định quên nhưng không thể nào quên được cậu. Có lẽ vì tôi yêu cậu quá nhiều.
Rồi không thể đợi được nữa, tôi sang nhà cậu, rụt rè bấm chuông cửa. Một người phụ nữ trung niên hiện đại ra mở cửa. Bà nhìn tôi rất lâu rồi mới cất lời:
- Cháu hỏi ai?
- Chào bác ạ! Cháu hỏi An Huy.
- An Huy sang Mĩ rồi, nó đi du học, cháu không biết gì sao?
Tôi giật mình trong vô thức nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh:
- Vậy thôi, cháu chào bác cháu về.
Hai tháng đủ để cậu quên tớ như vậy hay sao, hai tháng tớ sống trong đau khổ, hai tháng đợi chờ cậu quay lại với tớ là như vậy đó hả. Tớ thất vọng, tớ hận cậu vô cùng. Tớ tự trách mình yêu tớ yêu cậu nhiều đến thế. tớ nhận ra thiếu cậu tớ không còn đủ nghị lực để sống. Con gái là như vậy, không đứa con gái nào không đau khổ vì thình yêu một lần nhưng với những đứa con gái nhạy cảm như tớ thì khác, tớ còn đau hơn gấp bao lần vì cậu là mối tình đầu của tớ. Cậu vô tâm lắm, cậu biết không??? Đêm, tớ vẫn nằm đó, đờ đẫn như cái xác không hồn, không biết vì sao tớ lại như vậy. Có lẽ vì tớ quá yêu cậu, có lẽ vì tớ yêu chỉ lần đầu tiên và có lẽ tớ không thể nào quên được hình bóng cậu…
Lại một ngày đã trôi qua, lại thêm một ngày vắng hình bóng của An Huy. Tôi thức dậy trong hàng nước mắt. Tiếng chuông cửa sáng sớm vang lên. Ai vậy? Ai đến sớm quá?
Mẹ ra mở cửa sau 2 hồi chuông. Tôi cũng không màng để ý ai đến nữa. Tôi chỉ tò mò nửa tiếng sau đó vì giọng nói của người khách kia rất quen thuộc, hình như tôi đã nghe cái giáng này lần nào đó. Cái giọng đầm ấm, đáng thương của một người phụ nữ trung niên. Tôi ngó xuống phòng khách, hình như cô ấy là bạn của mẹ tôi vì trông hai người có vẻ thân mật lắm.
- Chị buồn lắm, niềm hi vọng của chị đã tắt, con trai chị không thể được cứu sống nữa rồi. Bác sĩ nói chỉ có 3% thành công cho ca phẫu thuật sắp tới. Chị chỉ biết tâm sự với em thôi! - giọng cô ấy nghe rất đáng thương
Mẹ tôi cũng bất ngờ:
- Chị đừng như thế, chị mà như thế nó không có niềm tin mà chữa bệnh đâu.
Tôi bước xuống vì muốn an ủi cô ấy cùng mẹ:
- Đúng đấy cô ơi. 3% chứ không phải là vô phương cứu chữa. Đó vẫn là niềm tin cuối cùng cô à. Cô vẫn phải nuôi hy vọng đó, đừng để nó chết. Cháu tin rằng một ngày nào đó, con trai cô sẽ khỏi bệnh.
Cô ấy ngước mặt lên nhìn tôi. Một điều bất ngờ mà khiến tôi và cô ấy cùng ngỡ ngàng..Linh cảm tôi đã đúng, chúng tôi biết nhau, cố ấy chính là mẹ của An Huy.
Cô ấy ngỡ ngàng trong lời giới thiệu của mẹ tôi:
- Đây là con gái em, tên nó là Quỳnh Phương. Nãy giờ nói chuyện mà em quên mất.
Tôi vẫn tỏ ra bình tĩnh nhưng lòng tôi thì rất lo lắng:
- Cháu chào cô, cháu cũng bất ngờ đấy. Nhưng người cô nói lúc nãy là ai, anh hay em của An Huy hả cô?. Anh ấy bị bệnh gì vậy cô?
Cô ấy khóc:
- Cháu đã biết rồi cô cũng không giấu nữa, cô chỉ có một đứa con trai duy nhất thôi cháu à!
- Con trai duy nhất sao? Chẳng lẽ, người cô nói là...
- Đúng! An Huy đang bị bệnh nặng, căn bệnh quái ác đó đã làm liệt hai chân của An Huy. Mới đầu chỉ phát hiện bệnh tim, cô đã cho An Huy sang Mĩ cách đây hai tháng để phẫu thuật tim nhưng không ngờ một sáng sau, nó đã kéo xuống và làm liệt hai chân của An Huy rồi con à! Cô ấy nấc lên từng đợt
Hồn tôi không biết ở phương nào rồi. Tôi không khóc lên được nữa
Đó là nỗi đau không bao giờ nguôi của những bà mẹ. Họ có thể hi sinh cả cuộc đời, cả mạng sống của họ cho con chứ không cam lòng để con mình lâm vào nguy nan nhưng họ càng đau khổ hơn khi thấy con mình gần chạm tới cái chết mà mình không làm gì được.
Bây giờ thì tớ đã hiểu, cậu không rời xa tớ, cậu vẫn còn rất yêu tớ, phải vậy không? Tớ nhớ cậu lắm, tớ nhớ từng lời nói ấm áp mỗi dịp valentine, tớ nhớ những tin nhắn mỗi sáng cậu đánh thức tớ dậy...Nhớ lắm, nhớ lắm cậu à!
Tôi vẫn sang chơi và nấu cơm cho mẹ An Huy. Cô ấy cũng rất mến tôi, cô ấy nói:
- Nếu có con làm dâu cô thì cô rất hạnh phúc. Thằng Huy nói nó rất yêu con, nó yêu nhiều lắm nhưng không muốn con phải khổ vì nó như vậy.
- Con sẽ chờ An Huy khỏi bệnh về đây với cô và con, con sẽ chờ được cậu ấy yêu thương như ngày nào, con sẽ chờ vì những điều cậu ấy làm cho con xuất phát từ trái tim của mình, con sẽ chờ, vì cuộc sống này thực sự vẫn tươi đẹp...
Hai năm sau... Tôi đã là một nhân viên maketing chững chạc. Tôi vẫn sang nhà An Huy mỗi tuần...
Hôm nay có gì khac lạ, nhà An Huy đã có thêm nhiều cây phong lan- loài cây mà An Huy thích. Tôi vội vã chạy vào với hi vọng sẽ nhìn thấy cậu trong nhà. Và... Phép màu đã hiện ra...Trước mắt tôi, một cậu thanh niên khỏa khoắn với chiếc áo thun và quần jean hiện đại. Là cậu sao? Tớ có nằm mơ không? Cậu ấy quay người ra và ngỡ ngàng nhìn tôi...Tôi bật khóc, tôi chạy đi, tôi không muốn cậu thấy tôi. An Huy đuổi theo tôi. Cậu ấy bắt được tôi và ôm tôi thật chặt vào lòng, chặt đến nỗi tôi nghe thấy từng nhịp thở trong trái tim cậu.
- Tớ biết, tớ có nói sao thì cậu cũng không hết giận tớ, nhưng đời này, kiếp này, tớ vẫn yêu cậu. tớ cảm ơn vì cậu đã đợi tớ hơn hai năm trời, tớ cảm ơn vì cậu đã chăm sóc mẹ giúp tớ khi tớ và bố di chữa bệnh... Cảm ơn cậu vì tất cả...Cảm ơn ông trời đã cho tớ được gặp và yêu cậu
Tôi khóc...Khóc..Khóc...Tôi đánh vào vai cậu trong nước mắt. Cậu mỉm cười:
- Làm vợ anh nhé, Quỳnh Phương?
- Em đã chờ câu nói này hơn hai năm rồi!
Bầu trời trong xanh không một gợn mây, hai người nắm tay nhau rảo bước.
Các bạn thâm mến, không gì là không thể vượt qua cả. Nhất là khi chúng ta bệnh tật thế nào chăng nữa, vẫn có người hi vọng chúng ta sống tốt, vẫn có người lạc quan yêu đời trước bệnh tật. Vì họ nhận ra 1 chân lí giản dị “Chúng ta phải sống vì cuộc sống này thực sự tươi đẹp”.nh Yêu
Bài liên quan
Home