Ngay Tet Mong Ve Voi Gia Dinh - Tết mong về với gia đình
Monday, February 11, 2013
lukhachdem – Ngay Tet Cai mưa lạnh của những ngày giáp Tết khiến lòng con thật buồn mẹ à. Con nhớ tới những lời ru mà bác thường hát con nghe:
“ Ai về thăm mẹ quê ta
Chiều nay có đứa con xa nhớ thầm…
Bầm ơi có rét không bầm!
Heo heo gió núi, lâm thâm mưa phùn
Bầm ra ruộng cấy bầm run
Chân lội xuống bùn tay cấy mạ non
Mạ non bầm cấy mấy đon
Ruột gan bầm lại thương con mấy lần
Mưa phùn ướt áo tứ thân
Mưa bao nhiêu hạt, thương bầm bấy nhiêu…”
Chiều nay có đứa con xa nhớ thầm…
Bầm ơi có rét không bầm!
Heo heo gió núi, lâm thâm mưa phùn
Bầm ra ruộng cấy bầm run
Chân lội xuống bùn tay cấy mạ non
Mạ non bầm cấy mấy đon
Ruột gan bầm lại thương con mấy lần
Mưa phùn ướt áo tứ thân
Mưa bao nhiêu hạt, thương bầm bấy nhiêu…”
Nó thật đúng với tâm trạng của con lúc này.
Đi trên những cánh đồng quê hương, nhìn thấy màu xanh của đồng lúa mới, thấy bóng dáng của các cô bác nông dân, con lại thương mẹ thật nhiều. Bản thân con, chưa một lần đủ can đảm để nói ra điều đó.
Một cái Tết nữa cận kề cũng là lúc mẹ lại tất bật với một vụ mùa mới để gieo thêm những sức sống mới, đặt thêm những niềm tin mới. Mẹ thường nói với con “Cô kỹ sư nông nghiệp mà thua “kỹ sư” mẹ”. Với mẹ, con lúc nào cũng là đứa con nhỏ vụng về, hậu đậu.
Chính mẹ là người thầy đầu tiên dạy con biết nâng niu từng hạt thóc, biết cách ngâm ủ hạt giống, biết lên luống gieo mạ, biết cấy, gặt, biết làm tất cả những công việc mà một cô kỹ sư nông nghiệp như con cần phải biết.
Những ngày này, cơ quan con đang hối hả với công nghệ “mạ khay” mới thì có lẽ ở nhà, mẹ của con cũng lên luống để gieo mạ trên sân. Chắc mẹ đang đi lấy đất, lấy bùn và loay hoay trên một góc sân nào đó để bắt đầu gieo những tia hy vọng mới.
Mẹ có lạnh không khi “chân lội xuống bùn” vào những ngày “mưa phùn ướt áo tứ thân” như thế này? Khuôn mặt mẹ có rạng ngời không, nụ cười có tươi không khi công việc hoàn thành? Vai áo mẹ có lấm bùn không và đôi tay còn hồng không?
Con nhớ lúc nhỏ, phải làm cùng mẹ, con phụng phịu lắm. Không dám dỗi mẹ, không dám không làm cùng nhưng con đã không vui.
Bạn của con, có mấy đứa phải làm giống con đâu? Con xấu hổ vì không được đi chơi với bạn, xấu hổ vì phải đi chở đất với mẹ để quần áo, mặt mũi lúc nào cũng lấm lem, xấu xí. Lúc đó, con đã nghĩ mẹ không thương con. Mẹ ghét con lắm nên mới bắt con phải làm nhiều như thế.
Nhưng đến bây giờ, con mới hiểu, đó là những bài học đầu tiên mẹ dạy cho con. Để con yêu nghề hơn, gắn bó với công việc mà con đã chọn.
Đã rất nhiều năm, con không thể về giúp mẹ khi mùa vụ tới.
Đã rất nhiều năm, con không thể về giúp mẹ khi mùa vụ tới.
Mẹ đừng giận con nhé, mà hãy tự hào về con. Vì lúc đó, con gái của mẹ cũng đang ở trên một cánh đồng nào đó trên quê hương mình, đưa tiến bộ kỹ thuật về cho bà con nông dân nơi đó.
Tết sắp đến rồi mẹ nhỉ? Con thích cái Tết sum vầy với gia đình. Thích không khí ấm cúng khi cả nhà cùng nhau dọn dẹp nhà cửa, chuẩn bị đồ cho ngày Tết. Thích đi chợ Tết cùng mẹ để ngắm nhìn những chậu hoa khoe sắc, những món đồ ngày Tết, để hít hà chút không khí ngày Xuân.
Thích ngồi xem bố và anh trai giết gà, chạy loanh quanh bên mẹ để học nấu những món ngon ngày Tết.
Thích nghe những câu pha trò của bố, ngắm nhìn nụ cười rạng ngời của mẹ. Những lúc đó, mẹ biết không, con đã thầm ước gia đình riêng của con sau này cũng thật hạnh phúc như vậy.
Tết này, con sẽ về giúp bố mẹ trang hoàng lại nhà cửa, chăm sóc những luống mạ mẹ gieo, đi chợ Tết cùng mẹ và sẽ nấu cho gia đình mình những món ngon mà con học được. Còn mẹ, mẹ hứa là sẽ giúp con giữ trái tim luôn ấm để cảm nhận được những yêu thương luôn bên con, mẹ nhé!
Theo: blogradio.vn
Các Bài Viết Khác:Tết, con mơ bữa cơm có cả Bố và Mẹ
Những bàn tay làm nên mùa xuân
Tôi yêu ngày Tết quê tôi
Ở lại bên anh mãi được không em?
Tết và những giá trị vĩnh hằng của các thế hệ người Việt
Bài liên quan
Home