Căn gác trống
Friday, August 2, 2013
Dừng
lại trước căn gác nhỏ của chị. Nó định lên tiếng nhưng rồi lại im bặt
trước khoảng không vô định mà nó vừa tạo ra. Chị và căn gác đó... hoang
tàn, sơ xác quá.
Lên tiếng đi, nói gì đi chứ... Sao cứ lặng im hoài vậy?
Nó
biết nói gì đây khi mà chính nó cũng đôi lần như chị. Ra đi để rồi trở
về với một thân xác khác, với một tâm hồn khác. Buồn nhiều hơn vui. Đau
khổ nhiều hơn là
Bài liên quan
Home