Dừng lại để bắt đầu
Thursday, August 1, 2013
Đôi khi, em cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật lạc lõng trong dòng đời.
Nhưng có lẽ em thích mình lạc lõng như thế, thích một mình, thích sự cô
đơn.
Chưa bao giờ em thấy mình được thanh thản như thế. Em thả hồn mình vào
những bước chân, vào những nụ cười ẩn sâu trên khóe môi ứa máu. Em đã và
đang tự làm mình đau, nhưng đâu có đau bằng vết thương trong trái tim
em, đau tới thắt lòng.
Anh
Bài liên quan
Home