Gót ngọc
Thursday, August 1, 2013
Phố nào em qua, đánh rơi bước ngọc ngà trên thềm rêu sạm màu nắng tàn phai?
Phố vắng tênh. Lòng người trống trải đến lạnh tanh, cô đơn rùng rợn xâm
chiếm, lan tràn và cưỡng chế mọi tế bào. Hơi thở nặng kín, khô đặc,
buông quằn quại trải dài. Bỗng, lơ lửng giữa tâm hồn côi cút yêu thương…
Hoa cỏ may có dẫn lối về? Vụng về nhớ nhung. Lạc lõng những nhịp chân
vô cùng. Em mơ mình thả bước
Bài liên quan
Home