Lặng ơi! Đến khi nào thì bổng?
Thursday, August 1, 2013
Lâu
rồi ta không dành thời gian riêng cho bản thân. Lâu rồi ta không có
thời gian cho những nỗi niềm riêng cần bày tỏ. Ta cứ quanh quẩn trong mớ
bòng bong của sự bon chen. Có chăng cũng là những cuộc chat chit vô
thưởng vô phạt cho vài người bạn chẳng quen biết khi nào, những dòng chữ
cứ trôi theo thời gian và chôn vùi vài thứ mà ta vô tình để nó mờ dần
đi.
Hôm
nay, ta lại thấy ta đã
Bài liên quan
Home