Ngỡ như là
Monday, August 5, 2013
Em
bước ra đi giữa cơn mưa chiều vội vã. Để mặt anh đứng một mình trơ trọi
đưa mắt nhìn theo. Để anh cứ gào rát cổ gọi tên em át cả tiếng mưa rơi.
Vậy mà em vẫn cứ đi, vẫn lặng thinh chìm dần trong màn mưa. Vì em sợ
đối diện với hiện thực, với anh, với các con và với cả cơn bão lòng của
chính mình.
Em
gặp anh khi đã trải qua nhiều cuộc tình chóng vánh. Với một trái tim
nhiều vết xước,
Bài liên quan
Home