Đợi lớn lên... Tôi sẽ yêu Sài Gòn
Thursday, August 1, 2013
Buổi sáng lần đầu đặt chân lên mảnh đất Sài Gòn lạ lẫm, tôi vẫn nghĩ
mình bé nhỏ hơn hạt cát, lại càng nghĩ mình giống một đứa trẻ bơ vơ giữa
chốn xa hoa thành thị. Rồi thì chỉ bằng những suy nghĩ bé con bỗng chốc
hóa thành, những giọt nước mắt mặn chát. Lại càng hụt hẫng khi lần đầu
tiên bước vào nội trú, cuộc gọi đầu tiên của mẹ hỏi thăm tình hình: "có
tốt không con?". Vậy đấy
Bài liên quan
Home