Tự tình với đêm
Thursday, August 1, 2013
Ngày tháng chếnh choáng hương say, vị đắng thời gian ghé qua đậu lại trên bờ môi ta.
Người là thế và ta cũng thế, đa đoan kiếp người. Ta như mảnh rêu úa tàn
cố vịn lấy cội đá tàn phai. Người hờ hững. Đá ngu ngơ. Còn ta cứ mãi
dại khờ.
Nỗi buồn trào ngược, từ đáy lòng dâng lên bờ mắt. Giọt nước rưng rưng,
chực chờ mi mắt rồi lại không nỡ buông rơi, chìm sâu vào tận cùng suy
nghĩ. Tế bào
Bài liên quan
Home