VÔ ĐỀ - HOÀNG THỊ THIỀU ANH
Saturday, October 12, 2013
Chợt muốn lột trần mình ra.
Đứng trước gương ngó bóng mình trong đó.
Khuôn mặt đẫn đờ bóng tối.
Cùng đôi mắt sâu.
Bàn tay che khuôn ngực.
Nhiệm màu.
Vũ trụ sinh thành và hoại diệt.
Từ đâu?
Ai biết?
Để hôm nay có kẻ điên rồ.
Ngó thân thể lột trần trong tấm gương nhàu cũ.
Những lạ xa quá khứ quay về.
Bề bộn giấc trưa.
Dưới lớp da thưa
Những dòng sông gợn màu rêu kí ức
Cháy trong em ao ước
Ngục tù…
Nụ cười trên môi cong vêu lên như mếu
Nỗi nhớ vật vã
Bờ môi…
Hình như em vẫn thế!
Trái tim vanh cong cớn cuộc đời.
Một lần lõa thể.
Một lần …xa xôi
Trong tấm gương đầy bóng tối
Mỏng tanh
Một khối
Đang nuối tiếc hoài …tuổi kiêu sa
HTTA
Bài liên quan
Home