“Cuộc sống đâu lường trước điều gì, tình yêu có thể đến rồi đi...".
Đúng quá anh nhỉ? Anh! Người mà em cứ ngỡ là định mệnh, Hơn 1 năm trôi qua, nhưng em cứ ngỡ là mới hôm qua thôi! Kí ức về anh vẫn còn nguyên trong em, nhưng có lẽ chỉ mình em nhớ thôi! Nụ cười, ánh mắt, chiếc răng khểnh, những giọt nước mắt và cả những giọt máu anh đã hi sinh vì em, chỉ vì em cứng đầu, em cố chấp, em không ngoan hay giận anh.
Ngày đầu tiên bước vào Sài Gòn nhiều bỡ ngỡ, lạ lẫm. Việc học hành không thuận lợi, gia đình không vui nhưng có anh bên cạnh nâng đỡ em mọi lúc em cần, luôn có mặt khi em gọi bất chấp đang làm gì ngay cả khi anh đang thi. Em được nuông chiều quá nên hư mất rồi anh ơi!
Ba năm để em đủ hiểu và chấp nhận quen anh. Anh có hồi tiếc hay đã lãng phí khoảng thời gian vì một đứa con gái như em hay không? Riêng em, em đã hối hận đó anh ơi! Vì em đã làm anh đau, làm anh phải gánh vác nhiều nỗi lo, cãi lời ba mẹ anh chị. Vì đã cướp mất tự do của anh, chỉ giữ anh là của riêng em. Ba năm em mới chịu quen anh có quá lâu không anh? Anh có nuối tiếc về điều đó Em ích kỉ một cách không suy nghĩ.
Sức chịu đựng của con người rồi cũng có giới hạn và anh cũng vậy. Anh mệt mỏi vì em hay giận, vì em không nghe lời, vì em ghen tuông vô cớ. Em là người cứ giận là đòi chia tay em hay nói nhưng em không làm được nhưng với anh thì khác một khi đã nói anh sẽ làm được tất cả. Anh lạnh lùng, nhẫn tâm đến phát sợ. Anh nói đã có tình cảm với chính cô bạn thân của em. Em như phát điên, không muốn gặp ai, hành hạ bản thân mình cả anh và cả mọi người xung quanh em. Anh trốn tránh em, không nói lời chia tay trước mặt em. Tại sao vậy anh? Vì anh còn tình cảm với em không muốn tay em, sợ em đau, sợ thấy em khóc...? Đến giờ em vẫn không hiểu. Anh ác lắm!
Anh luôn là người hiểu em nhất mà. Anh biết nếu không nhẫn tâm, lạnh lùng với em thì nhất định em cứng đầu không chịu buông tay đâu! Anh biết em ghét nhất là anh giả dối nên anh chọn cách như vậy. Anh à! Anh con nít hơn em rồi đấy! Làm vậy anh cũng đau mà mọi người xung quanh chúng ta cũng mệt mỏi nữa đó! Cái lớp vốn vui vẻ đã bị em làm loạn lên tất cả nhưng bọn nó thông cảm chẳng bỏ rơi và trách mắng em. Em cám ơn những người đã đứng bên em khi em đau khổ nhất.
Chia tay rồi âm thầm quan tâm em làm gì hỡi anh? Em không biết nên vui hay buồn khi nghe thông tin từ lũ bạn về anh. Anh nói em còn con nít, em cứng đầu muốn em quen người mới nhưng sao em làm được khi anh đã chiếm trọn tim em.
Gặp lại anh, em vui vì anh vẫn mạnh khỏe, nụ cười vẫn nở trên môi anh, anh mập ra đẹp trai hẳn ra. Có lẽ là em tiếc nuối hả anh? Không, chỉ vì em còn yêu anh nhiều lắm! Cái cảm giác muốn nói nhớ nhưng không thể nói, muốn khóc nhưng vẫn phải cười. Hai ánh mắt khẽ nhìn nhau rồi lướt qua nhau. Anh và em mỗi người lại tiếp tục con đường mình chọn. Bao nhiêu cảm xúc gần 1 năm muốn nói hết cùng anh nhưng không thể nó cứ dồn nén ở tim. Sao lại đau đến thế?
Thôi anh hạnh phúc nhé! Em...
Home